Khi xe tăng chủ lực T-14 Armata lần đầu xuất hiện công khai trong lễ duyệt binh tại Moskva năm 2015, giới quân sự thế giới lập tức chú ý.
Đây không còn là kiểu nâng cấp từ các dòng xe tăng Liên Xô cũ như T-72, T-80 hay T-90, mà là thiết kế hoàn toàn mới với nhiều thay đổi chưa từng có trong lịch sử thiết giáp Nga.
Điểm đột phá lớn nhất của T-14 nằm ở tháp pháo không người lái. Trên các xe tăng truyền thống, kíp lái thường ngồi ngay bên dưới hoặc bên trong tháp pháo, khiến họ đối mặt nguy cơ rất lớn nếu xe bị xuyên giáp.
Với T-14, toàn bộ 3 thành viên kíp lái được đặt trong khoang bọc thép riêng ở phía trước thân xe.
Thiết kế này giúp tăng đáng kể khả năng sống sót. Ngay cả khi tháp pháo bị phá hủy hoặc kho đạn phát nổ, kíp lái vẫn có cơ hội sống sót cao hơn nhiều so với các xe tăng Liên Xô trước đây.
T-14 sử dụng pháo nòng trơn 125 mm 2A82-1M hoàn toàn mới, được đánh giá mạnh hơn đáng kể so với pháo 125 mm trên T-90M.
Khẩu pháo này có áp suất buồng đạn lớn hơn, cho phép bắn các loại đạn xuyên giáp động năng hiện đại với sức xuyên mạnh hơn.
Ngoài đạn pháo truyền thống, T-14 còn có khả năng phóng tên lửa chống tăng dẫn đường qua nòng pháo để tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách xa.
Một số nguồn tin Nga từng đề cập khả năng tương lai xe có thể được nâng cấp lên pháo 152 mm, dù điều này chưa được triển khai thực tế.
Một trong những công nghệ gây chú ý nhất trên T-14 là hệ thống phòng vệ chủ động Afghanit.
Hệ thống này sử dụng radar mảng pha để phát hiện tên lửa hoặc đạn chống tăng đang bay tới, sau đó phóng đạn đánh chặn nhằm phá hủy mục tiêu trước khi va chạm.
Nếu hoạt động đúng như công bố, Afghanit có thể giúp T-14 đối phó hiệu quả hơn với tên lửa chống tăng vác vai và đạn xuyên giáp hiện đại, mối đe dọa đang ngày càng nguy hiểm trên chiến trường.
T-14 còn được tích hợp hàng loạt công nghệ điện tử tiên tiến như hệ thống điều khiển hỏa lực kỹ thuật số, kính ngắm ảnh nhiệt thế hệ mới và mạng liên kết dữ liệu chiến trường.
Xe được thiết kế để hoạt động như một phần trong hệ thống tác chiến mạng hóa hiện đại thay vì chiến đấu độc lập.
Động cơ diesel trên T-14 có công suất khoảng 1.500 mã lực, giúp xe tăng chủ lực này duy trì khả năng cơ động cao dù trọng lượng lớn hơn đáng kể các dòng tăng Nga trước đây.
Giới phân tích cho rằng T-14 phản ánh sự thay đổi tư duy của Nga. Nếu các xe tăng Liên Xô trước đây ưu tiên số lượng lớn, thiết kế đơn giản và dễ sản xuất hàng loạt, thì T-14 hướng tới mô hình xe tăng công nghệ cao với mức tự động hóa rất lớn.
Tuy nhiên, chính sự phức tạp này cũng khiến T-14 gặp nhiều khó khăn. Chi phí sản xuất cao, công nghệ mới chưa hoàn thiện hoàn toàn và áp lực kinh tế khiến Nga chưa thể triển khai xe với số lượng lớn như kế hoạch ban đầu.
Nhiều chuyên gia quân sự nhận định T-14 hiện giống “phòng thí nghiệm công nghệ di động” hơn là xe tăng đã sẵn sàng thay thế hoàn toàn T-72 hoặc T-90 trên chiến trường. Trong khi đó, các dòng xe tăng cũ nâng cấp như T-90M vẫn thực tế và dễ sản xuất hơn nhiều.
Dù vậy, T-14 Armata vẫn được xem là dấu mốc quan trọng trong lịch sử thiết giáp Nga.
Đây là lần đầu tiên Moskva cố gắng phá bỏ triết lý thiết kế từ thời Liên Xô để xây dựng một thế hệ xe tăng hoàn toàn mới, tập trung mạnh vào khả năng sống sót của kíp lái, tự động hóa và tác chiến điện tử.
Ngay cả khi chưa thể sản xuất đại trà, nhiều công nghệ phát triển cho T-14 được cho là sẽ tiếp tục ảnh hưởng tới các dòng xe tăng Nga trong tương lai.
Chính vì thế, T-14 Armata vẫn được xem là cuộc cách mạng táo bạo nhất của Nga trong lĩnh vực chế tạo xe tăng kể từ sau Chiến tranh Lạnh.
Việt Hùng