Xúc cảm mùa xuân từ nơi xa

Xúc cảm mùa xuân từ nơi xa
4 giờ trướcBài gốc
TS. Phạm Anh Tuấn - Viện Công nghệ Hoàng gia KTH, Thụy Điển:
Mùa xuân, mùa của những mầm cây...
Trong dòng cảm xúc lắng đọng hướng về quê nhà những ngày Tết đoàn viên, tôi không khỏi chạnh lòng. Bởi lẽ, ở Thụy Điển, nhịp công việc vẫn đang diễn ra hối hả khiến cảm xúc nhớ nhà của người con đất Việt càng tăng lên gấp bội.
Mỗi mùa Tết đến, người ta thường tự hỏi mình đã làm được gì và sắp tới sẽ ra sao.
Nhưng với người làm nghiên cứu, mùa xuân được bắt nguồn từ sự bền bỉ, kiên nhẫn và khát khao khám phá. Giá trị của khoa học không nằm ở số bài báo hay trích dẫn, mà ở việc công trình của ta có thể gieo mầm ý nghĩa nào cho xã hội và cho thế hệ trẻ mai sau.
Ở Thụy Điển, khi ánh nắng nghiêng qua khung cửa sổ phòng làm việc trong khuôn viên Viện Công nghệ Hoàng gia KTH, tôi nhận ra những mầm cây nhỏ bé đã bắt đầu nhú lên. Chúng không ồn ào, không vội vã, chỉ lặng lẽ vươn mình như thể đã chuẩn bị cho khoảnh khắc ấy suốt cả mùa đông dài.
Con đường nghiên cứu cũng vậy, có thất bại, có loay hoay, có những nỗi sợ rất riêng khi không biết mình nên đi hướng nào. Nhưng khoa học chưa bao giờ là con đường thẳng mà gập ghềnh nhưng đẹp đẽ, như một lời mời gọi ta tò mò khám phá và trưởng thành. Ở đó, con đường càng khó, niềm vui khi chạm đến tri thức càng lớn.
TS. Phạm Anh Tuấn (thứ hai từ trái sang).
Mỗi mùa xuân, người ta thường tự hỏi mình đã làm được gì. Nhưng với tôi, điều quan trọng hơn là mình đã học được gì từ những điều chưa làm được. Mỗi bước lùi, mỗi sai sót, mỗi lần chỉnh sửa bản thảo tưởng như vô tận, tất cả đều là những lớp rễ đang âm thầm bám sâu vào đất.
Tôi muốn gửi tới các bạn trẻ một điều rất giản dị: Đừng sợ sai. Sai không làm bạn nhỏ đi; sợ sai mới làm bạn dừng lại. Hãy cứ đọc nhiều hơn một chút, thử thêm một lần nữa, đặt thêm một câu hỏi khác đi. Đừng quá ám ảnh với việc phải chứng minh mình giỏi đến đâu. Hãy tập trung vào việc mỗi ngày mình hiểu rõ hơn điều gì, trưởng thành hơn ở điểm nào.
Mỗi bước nhỏ hôm nay, dù không ai nhìn thấy, đều là một mầm xuân đang lớn lên trong bạn. Có thể bạn chưa “nở hoa” ngay lập tức. Nhưng nếu bạn kiên nhẫn, nếu bạn giữ được sự khát khao và lòng trung thực với tri thức, bạn sẽ đến đúng thời điểm của mình.
Điều quý giá nhất của hành trình nghiên cứu không phải là danh hiệu hay vị trí, mà là cảm giác mình đã sống hết mình với tuổi trẻ, đã dấn thân, đã thử, đã sai và đã học. Khi nhìn lại, ta có thể mỉm cười vì biết rằng mình đã không để nỗi sợ định nghĩa giới hạn của bản thân.
Chúc bạn một mùa xuân không chỉ nhiều hy vọng, mà còn nhiều dũng khí. Bình an trong tâm, vững vàng trong học tập, hạnh phúc trong đời sống và đủ sức khỏe để tiếp tục đi, dù con đường phía trước có quanh co đến đâu. Vì chính trong những khúc quanh ấy, ta tìm thấy phiên bản trưởng thành hơn của mình.
TS. Nguyễn Thị Huyền Trang - Viện Công nghệ Sinh học và Y sinh Hanyang, Đại học Hanyang, Seoul, Hàn Quốc:
Mùa xuân của khát vọng, niềm tin và sự tỉnh thức
Giữa nhịp sống năng động của Seoul, ở môi trường học thuật nghiêm cẩn, tôi nhiều lần tự hỏi mình đã thay đổi như thế nào kể từ ngày rời Việt Nam. Có lẽ điều lớn nhất không nằm ở những con số công bố hay dự án nghiên cứu, mà ở cách tôi nhìn nhận vấn đề, sâu hơn, chặt chẽ hơn. Mùa xuân ở đây không đến ồn ào, mà đến bằng sự kiên nhẫn, giống như cách khoa học lớn lên từng ngày. Mùa xuân đến, với tôi, đó là một sức sống mới, một niềm tin mới, một khát vọng căng tràn.
Trong nghiên cứu, khát vọng ấy thể hiện ở việc đặt thêm một câu hỏi sâu hơn, kiểm tra lại một giả thuyết kỹ hơn, không thỏa hiệp với những kết luận còn thiếu chắc chắn. Xuân đến, cũng là lúc tôi càng có thêm niềm tin rằng những nỗ lực lặng lẽ suốt một năm qua không hề vô nghĩa. Niềm tin rằng mỗi giờ đọc tài liệu, mỗi dòng phân tích, mỗi buổi họp học thuật căng thẳng đều đang góp phần xây nên một nền tảng vững chắc.
TS. Nguyễn Thị Huyền Trang.
Và hơn hết, mùa xuân với tôi là mùa của sự tỉnh thức. Tỉnh thức để nhìn lại mình đã đi bao xa, đã thay đổi như thế nào. Tỉnh thức để hiểu rằng thành tựu không chỉ đo bằng số lượng công bố, mà bằng chiều sâu tư duy và sự trưởng thành nội tâm. Tỉnh thức để biết mình đang học hỏi không chỉ vì bản thân, mà vì một mục tiêu dài hơi hơn.
Một năm qua, với tôi, không đơn thuần là thêm vài bài báo hay hoàn thành thêm vài phân tích dịch tễ. Đó là hành trình học cách tư duy một cách hệ thống, đặt câu hỏi rõ ràng hơn trước khi tìm câu trả lời. Là quá trình rèn luyện tính độc lập trong nghiên cứu, khi mỗi quyết định phương pháp đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi kết luận đều phải đủ sức đứng vững trước những phản biện nghiêm khắc nhất. Tôi dần hiểu rằng chuẩn mực học thuật quốc tế không chỉ là kỹ thuật hay quy trình, mà là thái độ trung thực và kỷ luật với khoa học.
Sống xa quê hương cũng khiến tôi nhìn mọi thứ rõ ràng hơn. Khoảng cách địa lý đôi khi lại làm trách nhiệm trở nên gần gũi. Tôi nhận ra rằng việc mình đang làm hôm nay không chỉ cho riêng bản thân, mà còn là một phần của hành trình dài hơn, hành trình chuẩn bị để có thể đóng góp cho Việt Nam một cách bền vững và thực chất.
Tôi xem giai đoạn này như một thời gian tích lũy. Tích lũy kiến thức, tích lũy phương pháp, tích lũy cả những va vấp và bài học trong môi trường học thuật quốc tế. Tôi tin rằng để thực sự tạo ra giá trị cho quê hương, trước hết mình phải đủ vững về chuyên môn, đủ sâu trong tư duy phương pháp luận và đủ rộng trong mạng lưới hợp tác. Khi nền tảng đủ chắc, những kết nối sau này, dù là trở về hay hợp tác xuyên biên giới mới có thể mang lại tác động thiết thực.
Châu Linh
Nguồn Tiền Phong : https://tienphong.vn/xuc-cam-mua-xuan-tu-noi-xa-post1821975.tpo