Nhiều người tin rằng mua nhà, đón bố mẹ lên thành phố sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn nhất. Tôi cũng từng nghĩ như vậy, cho đến khi nhận ra cuộc sống đủ đầy vật chất không thể bù đắp cảm giác lạc lõng và cô đơn của bố mẹ nơi phố thị.
Xuất thân nghèo khó và quyết định cho con học đại học của bố mẹ
Tôi tên là Lý Lâm Minh, sinh ra trong một gia đình thuần nông. Năm 2009, tôi đỗ đại học ở thành phố.
Với nhiều gia đình khác, đó là tin vui, nhưng với nhà tôi khi ấy lại là một nỗi lo lớn. Thu nhập cả năm của bố mẹ chỉ trông vào vài sào ruộng, vừa đủ ăn.
Ngoài tôi, bố mẹ còn phải chăm sóc ông bà già yếu và lo cho em gái đang học cấp 2.
Không ít người khuyên tôi nên học nghề để giảm bớt gánh nặng tài chính. Thế nhưng, sau nhiều đêm trăn trở, bố mẹ vẫn quyết định cho tôi theo học đại học.
Từ khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi đã xác định rất rõ sau này nhất định phải làm việc thật chăm chỉ để báo hiếu bố mẹ.
Tôi từng cho rằng báo hiếu đúng nghĩa là đưa bố mẹ lên thành phố sống an nhàn, không phải vất vả với ruộng vườn nữa. Ảnh minh họa
Cố gắng làm việc cật lực với ước mơ báo hiếu bằng một căn nhà thành phố
Năm 2012 tốt nghiệp, tôi lao vào công việc không quản ngày đêm.
Mục tiêu của tôi khi ấy vô cùng đơn giản là kiếm tiền, mua nhà ở thành phố, rồi đón bố mẹ lên sống cùng để tiện chăm sóc, coi như tròn chữ báo hiếu.
Sau hai năm làm việc cật lực, đến năm 2016, tôi mua được căn nhà đầu tiên.
Tết năm đó, bố mẹ và em gái lên thành phố ăn Tết cùng tôi. Nhìn họ vui vẻ trong căn nhà mới, tôi càng tin rằng mình đang đi đúng hướng.
Thế nhưng, niềm vui ấy không kéo dài. Chỉ vài ngày sau Tết, bố mẹ lại thu xếp về quê vì không nỡ bỏ ruộng vườn.
Tôi tìm mọi cách thuyết phục nhưng không thành. Bố mẹ chỉ nói rằng, khi nào tôi lập gia đình, sinh con, lúc ấy họ mới lên sống cùng.
Lập gia đình, sinh con, mong bố mẹ lên ở cùng
Năm 2018, tôi kết hôn. Năm 2019, vợ tôi mang thai con đầu lòng.
Nghe tin, bố mẹ lập tức lên thành phố chăm sóc con dâu và cháu nội. Nhưng khi cháu được 6 tháng, mẹ tôi lại xin về quê, viện lý do mẹ vợ tôi đã lên thay và bà không thể bỏ ruộng vườn lâu ngày.
Thời điểm đó, bố mẹ vợ đã nghỉ hưu, điều kiện sinh hoạt tốt, nên tôi cũng yên tâm phần nào.
Đến năm 2021, vì chi phí học tập ở thành phố quá cao, vợ chồng tôi quyết định cho con về quê ngoại học. Bố mẹ tôi không phản đối, chỉ nói rằng điều gì tốt nhất cho cháu thì cứ làm.
Dù vậy, trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh bố mẹ đã ngoài 60 tuổi, lẽ ra phải được nghỉ ngơi.
Tôi cho rằng báo hiếu đúng nghĩa là đưa bố mẹ lên thành phố sống an nhàn, không phải vất vả với ruộng vườn nữa.
Quyết tâm đón bố mẹ lên thành phố với suy nghĩ "báo hiếu là cho hưởng thụ"
Tết năm 2022, tôi về quê và đưa ra quyết định dứt khoát. Tôi nhờ hàng xóm trông nom ruộng vườn, rồi thuyết phục bố mẹ lên thành phố ở hẳn với tôi.
Sau nhiều lời động viên từ họ hàng, cuối cùng bố mẹ cũng đồng ý.
Tôi tin rằng mình đã làm điều tốt. Ở thành phố, bố mẹ không phải làm việc nặng, ăn uống đầy đủ.
Mỗi tháng tôi đưa cho mỗi người 600 NDT để chi tiêu. Gần nhà có công viên, chợ búa tiện lợi, tôi nghĩ đó là cuộc sống đáng mơ ước đối với người già.
Báo hiếu bằng vật chất khiến bố mẹ mệt mỏi, lạc lõng
Thế nhưng chỉ chưa đầy một năm, tôi nhận ra mọi thứ hoàn toàn không như tưởng tượng. Bố mẹ tôi gầy đi, thường xuyên ốm vặt. Mẹ tôi hay mất ngủ. Quan trọng hơn, họ sống rất dè dặt.
Bố không còn trồng cây, nuôi chim như ở quê. Mẹ thì việc gì cũng hỏi ý kiến vợ chồng tôi, từ chuyện nấu ăn đến đi đâu, làm gì. Đi ra ngoài bà cũng xin phép, như thể đang ở nhờ nhà con cái.
Ngoài những lúc đi chợ, bố mẹ hầu như không ra ngoài giao lưu. Họ không quen ai, không có việc gì để làm, phần lớn thời gian chỉ quanh quẩn trong nhà hoặc đứng ngoài ban công nhìn xuống đường.
Chỉ khi có người quen từ quê lên chơi, nhắc chuyện làng xóm, ruộng vườn, tôi mới thấy bố mẹ cười nói rôm rả, ánh mắt sáng hẳn lên.
Đưa bố mẹ về quê, tôi mới thấy thế nào là báo hiếu đúng cách
Lúc ấy, tôi mới chợt hiểu: báo hiếu không thể xuất phát từ suy nghĩ chủ quan của con cái.
Ở thành phố, bố mẹ tôi không có bạn bè, không có thói quen sinh hoạt quen thuộc, lại gặp rào cản ngôn ngữ. Cuộc sống đủ đầy vật chất nhưng tinh thần thì cô đơn, lạc lõng.
Nhân dịp nghỉ lễ, tôi quyết định đưa bố mẹ về quê và chu cấp cho mỗi người 2.000 NDT mỗi tháng để họ yên tâm sinh hoạt.
Tết năm sau về thăm nhà, tôi thấy bố mẹ hoàn toàn khác.
Bố tôi tăng cân, tinh thần phấn chấn, ngày ngày ra vườn chăm cây, trò chuyện với hàng xóm. Mẹ tôi ngủ ngon hơn, gương mặt cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Sau tất cả, tôi mới hiểu rằng báo hiếu không nằm ở chỗ cho bố mẹ sống ở đâu, tiêu bao nhiêu tiền, mà là để họ được sống nơi khiến họ thấy bình yên và hạnh phúc nhất.
Khi biết đặt mình vào vị trí của bố mẹ, ta mới thực sự hiểu thế nào là yêu thương đúng cách.