Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
2 giờ trướcBài gốc
Tiếng nổ ‘xé toạc’ thanh xuân và phao cứu sinh nơi hành lang bệnh viện
Căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ ở xã Gia Lâm (Hà Nội) gần như lúc nào cũng có người ra vào. Tiếng dép kéo nhẹ ngoài sân, tiếng trở mình trên giường trị liệu, tiếng bàn tay miết dọc sống lưng bệnh nhân… nối nhau suốt từ sáng tới tối muộn. Ít ai nghĩ, người đàn ông đang làm công việc đòi hỏi độ chính xác và cảm nhận tinh tế ấy lại là một người mù.
Ông Chung sinh năm 1964 trong gia đình có bố làm y sĩ, mẹ làm kế toán hợp tác xã. Những năm tuổi trẻ, ông từng mơ sẽ nhập ngũ như bao thanh niên cùng thời. Nhưng khi đang học lớp 10, tai họa bất ngờ ập đến.
Hôm ấy, trong lúc phụ người chú xây nhà, ông vô tình nhặt được một chiếc kíp nổ còn sót lại lẫn trong đống phế liệu. Chỉ khoảnh khắc tò mò bóc lớp giấy bọc, tiếng nổ vang lên, cướp đi 3 ngón tay và khiến đôi mắt của ông vĩnh viễn mất thị lực.
Suốt 50 ngày nằm viện, ông trải qua hai cuộc đại phẫu tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức và Bệnh viện Mắt Trung ương. Đó cũng là quãng thời gian gia đình ông kiệt quệ kinh tế vì chạy chữa cho ông. "Thời ấy làm theo công điểm, nhà tôi nghèo lắm. Bao nhiêu sức lực đều dồn để lo viện phí và bữa ăn hằng ngày cho con", mẹ ông nhớ lại.
Nằm trên giường bệnh với đôi mắt băng kín và cơ thể không còn lành lặn, chàng thanh niên trẻ rơi vào khủng hoảng. "Tôi bế tắc đến mức không còn muốn sống nữa", ông Chung kể. Có những ngày, ông giam mình trong phòng kín, không muốn gặp ai, không muốn nghe bất kỳ tiếng động nào ngoài sự im lặng nặng nề đang bủa vây.
Ông Chung nhớ lại quãng thời gian khi tai nạn bất ngờ xảy ra.
Bước ngoặt đến vào những ngày cuối nằm viện. Ở giường bên cạnh là một người đàn ông miền Nam cũng bị tai nạn bom mìn. Người ấy gần như mù hẳn, một mình lặn lội ra Bắc chữa bệnh.
"Nhiều đêm khó ngủ, tôi nghe anh ấy khóc ngoài hành lang. Hai người mù bắt đầu trò chuyện với nhau", ông Chung nhớ lại. Nghe người đàn ông đơn độc ấy kể chuyện, ông chợt nhận ra mình vẫn còn gia đình ở bên. Suy nghĩ ấy kéo ông dần ra khỏi vực sâu tuyệt vọng.
Cùng với đôi mắt mù vĩnh viễn, bàn tay của ông Chung đã mất đi 3 ngón sau tai nạn.
Chỉ ba năm sau tai nạn, người dân Cổ Bi (cũ) không khỏi ngạc nhiên khi thấy một thanh niên mù lòa tự đào đất sét, đúc khuôn đóng gạch làm nhà. Bằng bảy ngón tay còn lại và những bước dò dẫm trong bóng tối, ông tự dựng căn nhà cấp 4 cho riêng mình. Đó không chỉ là căn nhà để ở mà với ông là dấu mốc đầu tiên của cuộc đời được dựng lại từ vực thẳm.
4 lần gõ cửa xin học nghề và đôi bàn tay làm nên "phép màu"
Năm 2004, ông Chung tìm đến Hội Người mù với mong muốn học nghề xoa bóp, bấm huyệt để tự nuôi sống bản thân. Nhưng với một người vừa khiếm thị, vừa mất ba ngón tay, không ít người nghi ngại. Ông bị từ chối tới ba lần. Đến lần thứ tư, sự kiên trì mới giúp ông được gặp trực tiếp giáo viên dạy nghề.
"Tôi nói với thầy: Học được thì học, không được thì tôi về. Thầy kiểm tra xong bảo: ‘Cái này học tốt đấy’. Nghe vậy tôi có thêm động lực ngay", ông kể.
Đôi bàn tay chỉ còn lại 7 ngón của ông Chung đang thoăn thoắt xoa bóp, bấm huyệt cho bệnh nhân.
Câu nói ấy khiến người đàn ông từng đi qua bóng tối thấy cuộc đời mình lóe lên ánh sáng mới, nhưng con đường học nghề với ông cũng đầy gian nan. Có ngày ông phải đổi tới năm chuyến xe buýt mới tới lớp. Mỗi chặng đường đều phải nhờ người dẫn đường. Nhưng chính trong những tháng ngày ấy, xúc giác của người đàn ông khiếm thị được rèn luyện đến mức tinh tế. Năm 2007, ông mở phòng xoa bóp trị liệu tại nhà.
Những ngày đầu, khách rất ít. Người ta bán tín bán nghi một người vừa khiếm thị, vừa khiếm khuyết bàn tay, liệu có làm được nghề? Ông vẫn lặng lẽ làm, chọn cách làm thật tốt công việc của mình. Rồi người này khỏi đau mỏi giới thiệu người khác. Khách đến rồi quay lại. Tiếng lành lan dần bằng chính hiệu quả trị liệu.
Không chỉ dừng lại làm nghề, ông Chung còn tập dùng máy tính với bàn tay khuyết tật. Từ việc lần mò từng ký tự nổi, ông dần biết gõ phím, tìm kiếm thông tin, đăng bài trên mạng đều bằng 7 ngón tay còn lại.
Ông Chung đang thao tác trên máy tính bàn bằng đôi bàn tay chỉ còn 7 ngón
Khi bệnh nhân cuối cùng ra về, người đàn ông mù lại lần tay tìm đến chiếc máy tính đặt ở góc nhà. Trong căn phòng nhỏ cạnh giường trị liệu, tiếng bàn phím lách cách vẫn vang lên mỗi khi bệnh nhân vừa rời đi. "Hai bàn tay ấy hết làm việc trên cơ thể người bệnh, rồi lại tiếp tục trên bàn phím. Bác ấy gõ phím khéo nhanh hơn mấy đứa trẻ bây giờ chỉ biết mổ cò", một người quen nhận xét.
Ngoài công việc mưu sinh, ông còn tham gia công tác hội người mù tại địa phương, từng là Ủy viên Ban Chấp hành, phụ trách câu lạc bộ người mù tại địa phương. Học được kỹ năng gì, ông lại mang về chia sẻ cho người cùng cảnh ngộ. Không lớp học, không bảng phấn, chỉ vài người ngồi quanh nhau, ông cầm tay hướng dẫn từng động tác bấm huyệt, từng kỹ năng tự xoay xở trong cuộc sống.
Trái ngọt một đời không đầu hàng số phận
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư từng than thở trong chính tác phẩm của mình rằng: "Sống là bổn phận trời dúi vào tay, cầm thì khổ mà không cầm thì áy náy". Câu chữ ấy dường như đã theo ông Chung về tận căn nhà nhỏ - nơi ông mở phòng mát xa, tẩm quất suốt gần 20 năm qua. Từ 8 giờ sáng đến 10 giờ đêm, căn phòng luôn sáng đèn, người ra vào đều đặn.
Công việc đều đặn, lặp đi lặp lại, tiêu hao sức lực, nhưng chưa bao giờ ông cho phép mình dừng lại. Nhờ đôi tay chỉ còn bảy ngón, ông nuôi hai con ăn học thành tài, có công việc ổn định, đồng thời chăm sóc mẹ già tuổi cao. "Chưa bao giờ thấy bác ấy ỷ lại vào ai", một người hàng xóm nói. Năm nào gia đình ông cũng được công nhận Gia đình văn hóa. Nhắc đến ông, ai nấy đều nói bằng sự nể phục chân thành.
Ông Chung chia sẻ cuộc đời của mình
Nhìn lại hành trình hơn 40 năm kể từ ngày bóng tối ập xuống cuộc đời, ông Chung vẫn giữ cho mình niềm tin giản dị: "Tàn nhưng không phế. Chỉ cần không bỏ cuộc, chịu khó học lấy một cái nghề thì dù khó khăn đến đâu, mình vẫn tìm được giá trị của riêng mình".
Ánh sáng với người đàn ông ấy không còn nằm trong đôi mắt đã khép lại từ lâu, mà hiện hữu trong ý chí chưa từng tắt và trong đôi bàn tay vẫn bền bỉ lao động mỗi ngày.
Ngọc Anh - Công Minh
Nguồn GĐ&XH : https://giadinh.suckhoedoisong.vn/nguoi-dan-ong-mu-nuoi-con-hoc-dai-hoc-bang-doi-tay-7-ngon-day-nghi-luc-172260508090055401.htm