Phân tích hệ thống phòng không nội địa Iran bắn hạ tiêm kích F-15E của Mỹ

Phân tích hệ thống phòng không nội địa Iran bắn hạ tiêm kích F-15E của Mỹ
2 giờ trướcBài gốc
Sự việc máy bay tiêm kích hạng nặng F-15E Strike Eagle của Không quân Mỹ bị bắn hạ trong tuần qua đang thu hút sự chú ý đặc biệt của giới chuyên gia quân sự toàn cầu. Các phân tích kỹ thuật ban đầu chỉ ra rằng Iran đã thiết lập một mạng lưới phòng thủ đa tầng, kết hợp giữa UAV tấn công và các tổ hợp tên lửa nội địa để đưa máy bay đối phương vào bẫy.
Chiến thuật dẫn bắn bằng quang - hồng ngoại
Đại tá Không quân Mỹ nghỉ hưu Steve Ganyard nhận định trên ABC News rằng, chiếc F-15E có thể đã bị hạ bởi hệ thống giám sát quang - hồng ngoại thay vì radar truyền thống. Đây là các hệ thống phát hiện thụ động dựa trên sự chênh lệch nhiệt độ giữa động cơ máy bay và môi trường xung quanh.
Ưu điểm lớn nhất của công nghệ này là không phát ra tín hiệu radar, khiến nó trở nên gần như vô hình trước các hệ thống cảnh báo sớm và tác chiến điện tử của Mỹ. Khi hệ thống cảnh báo trên máy bay không phát hiện được mối đe dọa, phi công sẽ không có phản ứng phòng vệ kịp thời.
Mảnh vỡ của chiếc F-15E bị phòng không Iran bắn hạ.
Sản phẩm 358 và kịch bản đánh chặn
Dữ liệu thực địa cho thấy chiếc F-15E thuộc Phi đội tiêm kích 494 có thể đã trúng đạn từ loại tên lửa phòng không phức hợp mang tên "Sản phẩm 358" (NATO định danh là SA-67). Loại vũ khí này được đưa vào trang bị từ năm 2020, có khả năng bay tuần kích trên không để tìm kiếm mục tiêu trong một khu vực xác định trước khi kích hoạt đầu dò hồng ngoại để khóa mục tiêu.
Mặc dù thường được dùng để tiêu diệt các UAV bay chậm như MQ-9 Reaper, nhưng trong tình huống cụ thể, Sản phẩm 358 có thể đã phối hợp với các đơn vị khác để tạo ra tình thế hiểm hóc cho tiêm kích Mỹ.
Sức mạnh của tổ hợp Khordad-3
Theo truyền thông Trung Đông, vụ bắn hạ được tổ chức bài bản. Iran đã sử dụng 2 UAV tấn công phóng tên lửa không đối không, buộc chiếc F-15E phải cơ động hạ độ cao để né tránh. Khi máy bay Mỹ hạ thấp độ cao, nó lọt vào tầm bắn tối ưu của tổ hợp tên lửa phòng không di động Khordad-3.
Tên lửa phòng không Sản phẩm 358 của Iran.
Khordad-3 là sản phẩm tự chủ của Iran, phát triển dựa trên việc học hỏi công nghệ từ tổ hợp Buk-M2 của Nga và S-200. Hệ thống này có tầm bắn tối đa từ 100km đến 150km, trần bay đánh chặn lên tới 27km. Đặc biệt, Khordad-3 có khả năng theo dõi đồng thời 100 mục tiêu và dẫn bắn cùng lúc 6 đến 12 mục tiêu.
Khả năng tác chiến trong môi trường áp chế điện tử
Điểm mạnh của Khordad-3 là hệ thống radar mảng pha có chế độ nhảy tần số ngẫu nhiên, giúp duy trì bám bắt mục tiêu ngay cả khi đối đầu với máy bay tác chiến điện tử chuyên dụng như EA-18G Growler. Bên cạnh đó, khả năng "bắn và chạy" (shoot and scoot) giúp tổ hợp này tồn tại cao trên chiến trường.
Tổ hợp tên lửa phòng không Khordad-3 của Iran với nhiều nét tương đồng với tổ hợp Buk-M2 của Nga.
Toàn bộ thành phần của Khordad-3 được đặt trên xe tải dã chiến, cho phép triển khai và thu hồi chỉ trong 5-10 phút. Hiệu quả của tổ hợp này từng được chứng minh qua vụ bắn hạ UAV trinh sát tầm cao RQ-4 Global Hawk của Mỹ vào năm 2019 tại khu vực eo biển Hormuz bằng đạn tên lửa Sayyad-3.
Dù việc xác thực thông tin chi tiết vẫn cần thêm thời gian, nhưng khả năng tác chiến linh hoạt của Khordad-3 đang đặt ra thách thức lớn đối với các hoạt động bay của không quân hiện đại trong khu vực.
Tuệ Nhân
Nguồn Lâm Đồng : https://baolamdong.vn/phan-tich-he-thong-phong-khong-noi-dia-iran-ban-ha-tiem-kich-f-15e-cua-my-434777.html