Tết xa quê, ở lại hay về?

Tết xa quê, ở lại hay về?
3 giờ trướcBài gốc
Huỳnh là kỹ sư điều độ công tác tại Điện lực Huế. Công việc đặc thù với những ca trực xuyên lễ, Tết đối với anh chưa từng trọn vẹn theo đúng nghĩa. Đêm giao thừa, khi nhiều gia đình đang quây quần bên mâm cơm tất niên, anh vẫn đang trong ca trực.
Nhưng, sáng mùng 1 Tết, vừa hoàn thành nhiệm vụ, anh cùng vợ con lập tức hành trình vượt hơn 500 km, kịp có mặt ở Thanh Hóa trong ngày đầu tiên của năm mới.
Những ngày bên gia đình ngắn ngủi ấy, đủ để anh an ủi, tiếp thêm động lực cho bố đang bị bệnh, đủ để ngồi với mẹ bên mâm cơm chiều, đủ để các anh em hàn huyên lại những câu chuyện cũ.
Những đứa trẻ háo hức với tết quê.
Huỳnh cười hiền: “Về mấy ngày mà thấy cả năm dài ra”. Những người làm việc theo ca như Huỳnh hiểu rất rõ cái giá của từng giờ rời vị trí. Nhưng có những thứ không quy đổi được ra tiền lương hay phụ cấp. Đó là cái nắm tay của bố giữa buổi sáng đầu năm, là ánh mắt mẹ nhìn theo khi con lại vội vã quay về nơi công tác. Những khoảnh khắc ngắn, nhưng đủ để người ta đi tiếp một năm dài.
Hoa, giáo viên công tác tại Cần Giờ, TP Hồ Chí Minh, mỗi năm vẫn có dịp về quê vào hè. Nhưng với cô, Tết luôn là thời khắc khác biệt.
Với Hoa, Tết là dịp đặc biệt, cô trân trọng những khoảnh khắc nhỏ, với góc sân, khoảng nhà bên kỷ niệm thời thơ ấu.
Đó không chỉ là cái Tết cổ truyền miền Bắc với bánh chưng xanh, với rét ngọt đầu mùa, mà còn là những món quà rất nhỏ nhưng đủ đầy yêu thương: lắp thêm máy lọc nước cho bố mẹ, thay vỏ gối mới cho bà nội, ghé thăm vài người bạn cũ thời cắp sách. Những điều giản dị ấy không nằm trong hành lý mang về, mà nằm trong cảm giác “mình vẫn còn nguyên một góc để quay về, dù đi xa đến mấy".
Rồi, có những người không thể trở về trong khoảnh khắc những ngày đầu năm mới...
Diễm, du học sinh ngành quản lý giáo dục tại một trường đại học ở Vương quốc Anh, bắt đầu kỳ học mới từ 28 Tết. Trước khi lên đường, cô kịp về quê sắm Tết cho gia đình, tự tay gói bánh chưng, sắm cành đào nhỏ, rồi vội vã quay lại trường vào ngày 26 Tết.
Diễm cùng các sinh viên Việt và những người bạn nước ngoài vui Tết cổ truyền.
Nơi xứ người, Diễm làm món nem truyền thống, nấu phở đãi nhóm sinh viên Việt và vài người bạn nước ngoài. Đêm giao thừa, cô pha ấm trà, mở hộp mứt mang từ quê sang, ngồi một mình trước màn hình nhỏ. Tết của Diễm không có tiếng pháo hoa, nhưng có một sợi dây nối vô hình với quê nhà, đủ ấm để cô không thấy mình lạc lõng giữa mùa xuân xa xứ.
Ở một hoàn cảnh khác, Hoàng làm tự do trong lĩnh vực dịch vụ. Thu nhập gắn với từng ca việc, từng hợp đồng nhỏ. Những năm gần đây, Tết với Hoàng không còn là mùa nghỉ. Vé xe tăng, tiền thuê nhà đến hạn, những khoản chi nối nhau chờ thanh toán. Hoàng chọn ở lại thành phố, nhận thêm việc trong những ngày Tết - quãng thời gian nhu cầu dịch vụ lại tăng cao.
Thành phố trống trải hơn, nhưng cho Hoàng cơ hội gom góp thêm chút tiền gửi về quê sửa mái nhà cho mẹ. Đêm giao thừa, Hoàng gọi video về nhà. Ở đầu dây bên kia, mâm cỗ đã bày, tiếng pháo hoa vọng xa. Hoàng không có mặt, nhưng vẫn có mặt theo một cách khác: bằng những lời chúc, bằng lời hứa, bằng khoản tiền gửi về đúng lúc.
Những cuộc gọi video qua mạng xã hội nối khoảng cách người xa xứ với quê nhà.
Tết vì thế không chỉ là một địa điểm. Tết là trạng thái của lựa chọn. Về quê có khi là cuộc chạy đua với thời gian và lịch trực. Ở lại có khi là cuộc đối diện với những toan tính rất đời thường. Không có lựa chọn nào đúng tuyệt đối. Chỉ có những hoàn cảnh cụ thể, những quyết định được đặt trên “bàn cân” của trách nhiệm, yêu thương và khả năng. Người về kịp mang theo sự vội vã. Người ở lại mang theo những khoảng trống vô hình. Cả hai đều có những thiếu thốn rất người.
Khi xã hội dịch chuyển, nhịp sống công nghiệp cuốn người ta đi xa quê nhà, Tết không còn chỉ là hành trình trở về địa lý. Tết trở thành hành trình lựa chọn: về để bù đắp khoảng cách tình cảm, hay ở lại để bù đắp những thiếu hụt của cuộc sống nhọc nhằn.
Cảng Hàng không Thọ Xuân, những chuyến bay vẫn tất bật đón người dân háo hức về quê ăn Tết.
Rốt cuộc, Tết xa quê, ở lại hay về, không phải là câu hỏi cần một đáp án chung. Đó là câu chuyện của mỗi phận người. Điều quan trọng hơn là giữ cho mạch nối với quê nhà không đứt đoạn, dù bằng bước chân trở về hay bằng những cách vô cùng lặng lẽ.
Tết đẹp nhất khi mỗi người hướng về nhau. Và, sự cảm thông sẽ khiến Tết sẽ bớt nặng nề, nhường lại cho thương yêu nảy nở...
Tùng Lâm
Nguồn Thanh Hóa : https://vhds.baothanhhoa.vn/tet-xa-que-o-lai-hay-ve-42106.htm