Thu nhập nghìn đô, vợ vẫn bị yêu cầu về làm 'ô sin' cho mẹ chồng với mức lương 4 triệu

Thu nhập nghìn đô, vợ vẫn bị yêu cầu về làm 'ô sin' cho mẹ chồng với mức lương 4 triệu
một giờ trướcBài gốc
Ảnh minh họa
Cú sốc từ lời đề nghị "trả lương" từ chồng
Ở tuổi ngoài 30, tôi tự hào vì có một sự nghiệp vững chắc với mức thu nhập cao hơn chồng gần 40%. Với tôi, công việc không chỉ là tiền bạc, mà còn là sự khẳng định bản thân và một vị thế xã hội xứng đáng. Thế nhưng, trong mắt mẹ chồng tôi - một người phụ nữ 70 tuổi tôn thờ lối sống cũ - việc tôi đi làm cách nhà 15km trên con đường bụi bặm mỗi ngày lại trở thành một "cái gai" khó chịu.
Bà quan niệm đàn bà đi làm là bỏ bê cửa nhà, dễ hư thân mất nết. Để ép tôi khuất phục, bà không từ thủ đoạn nào, từ việc lôi kéo họ hàng đến nhục mạ, đỉnh điểm là màn kịch "giả vờ đau tim" để ép tôi viết đơn nghỉ việc.
Nhưng lời đề nghị của người đàn ông tôi gọi là chồng lại khiến tôi đau đớn nhất. Anh nhìn tôi, bình thản như không: "Em nghỉ đi, mỗi tháng làm việc nhà mẹ trả cho 4 triệu tiền lương. Việc nhà có gì vất vả đâu mà em phải bươn chải ngoài đường cho người ta dòm ngó!".
Uất nghẹn ứ lên tận cổ. Anh ta định giá sự nghiệp, học vấn và lòng tự trọng của tôi chỉ bằng một nửa lương của người giúp việc theo giờ. Cay đắng hơn, anh còn hùa theo mẹ, nghi ngờ tôi đi làm xa để... ngoại tình. Hóa ra, trong mắt họ, sự độc lập của tôi là một mối đe dọa cho quyền lực độc tôn của bà mẹ chồng 70 tuổi. Lời đề nghị 4 triệu thực chất là một cái "cùm chân" kinh tế. Họ muốn tôi cắt đứt liên hệ với xã hội, trở thành một kẻ lệ thuộc, để họ dễ bề kiểm soát.
Khi sữa mẹ cũng trở thành công cụ cai trị
Ngày tôi sinh con, vết mổ còn rỉ máu, đau đến mức không đứng vững, nhưng mẹ chồng không một chút xót thương. Bà bắt lỗi tôi từ cái dáng đi đến cách bế con. Nhưng đòn tra tấn tàn nhẫn nhất chính là việc bà ngăn cấm tôi cho con bú trực tiếp.
Bà ép tôi vắt sữa ra bình với lý do "để mẹ dễ theo dõi con ăn bao nhiêu", nhưng thực chất là để bà được toàn quyền ôm ấp, khoe khoang chiến tích nuôi cháu với hàng xóm. Bà muốn tách rời sợi dây liên kết thiêng liêng nhất giữa mẹ và con, biến tôi thành một "máy sản xuất sữa" không hơn không kém. Khi tôi phản kháng, bà khóc lóc, rủa sả tôi là loại con dâu "vô giáo dục", dám cướp cháu khỏi tay bà.
Có những ngày tan sở, tôi rã rời bước chân về nhà, chỉ thèm một cái ôm của con và một bát cơm nóng. Chồng tôi biết mẹ khó tính, anh thường bảo tôi lén đi tắm rửa, ăn uống cho xong rồi mới ra bế con để tránh va chạm.
Nhưng mẹ chồng tôi, với sự tinh quái đến đáng sợ, luôn trực sẵn ở cửa. Chỉ cần nghe tiếng xe tôi vừa chạm ngõ, bà lập tức hét to vào tai đứa cháu: "A, mẹ về rồi kìa con ơi! Mẹ về rồi kìa!". Thế rồi, bà vội vàng đẩy đứa trẻ đang gào khóc vào tay tôi rồi nguýt dài: "Đấy, đi cho lắm vào, con nó lạ hơi nó khóc thế đấy, ăn uống gì tầm này nữa!".
Bát cơm vừa xới ra đã nguội lạnh, thấm đẫm nước mắt. Bà cố tình không cho tôi một phút giây yên ổn, cố tình dùng tiếng khóc của con để trừng phạt tôi vì cái tội... dám đi làm.
Điều khiến tôi tuyệt vọng nhất không phải là sự xảo quyệt của mẹ chồng, mà là thái độ của chồng. Anh thừa nhận mẹ sai, anh nói thương tôi, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ dám hé răng bênh vực vợ một lời trước mặt mẹ.
Anh lấy cái "đạo hiếu" ra để làm tấm khiên cho sự hèn nhát của mình. Với anh, việc mẹ hành hạ tôi là "chuyện đàn bà", việc anh im lặng là "để nhà cửa yên ấm". Anh không hiểu rằng, mỗi lần anh im lặng khi mẹ mạt sát tôi, là một lần anh cầm dao đâm nát tình yêu của chúng tôi.
Tôi là một phụ nữ thành đạt ngoài xã hội, nhưng lại là một kẻ thất bại thảm hại trong chính ngôi nhà của mình. Tôi đang sống trong một cuộc chiến tâm lý không hồi kết, nơi lòng tự trọng bị chà đạp mỗi ngày dưới danh nghĩa gia đình.
G.Linh
Nguồn Phụ Nữ VN : https://phunuvietnam.vn/thu-nhap-nghin-do-bi-nga-gia-ve-lam-o-sin-cho-me-chong-voi-muc-luong-4-trieu-238260122223159581.htm